Sáng nay, Mẹ dậy vì tiếng quát của Bố, Mẹ hỏi em con bị làm sao. Em con nói nó bị mệt, Mẹ mắng em 

( Mẹ đã nói bao nhiêu lần là mặc áo lạnh vào mỗi khi thay đổi thời tiết cứ không nghe, hơi chút là ốm với sốt lại uống thuốc, Lát con tự Đạp xe đi học đi. 

Vậy là bố đi từ dưới lên quát (Lai được thì lai, Không lai được thì biến mẹ đi ) (Nhờ tý đã phải lên giọng )

Mẹ cũng nói lại: Anh xem lại cách nói chuyện của anh đi: Tôi Dạy con sao anh phải bổ vào mồm tôi )

Rồi bố mẹ lại đấu khẩu

Bố nói bố cũng thấy mệt vì mẹ và mẹ cũng vậy

Hôm qua buổi sáng đi làm : Trên đường đi không hiểu sao nghĩ về cuộc hôn nhân của mình, vừa đi đường mẹ vừa chảy nước mắt, Mẹ vẫn luôn như vậy, càng cố kìm nén thì nước mắt càng rơi, mẹ cũng sợ trên đường nếu mắt mình nhòe đi có thể mẹ sẽ k hông tiếp tục lái xe , hoặc nếu tâm trí không minh mẫn có thể xảy ra tai nạn, và điều đó cũng đã xảy ra 1 lần trước đây. ... Cố gắng rồi cũng bình tĩnh lại được

Sáng nay, những lời nói của bố lại làm mẹ tổn thương. 

Mẹ luôn đặt câu hỏi. Tại sao 2 người phải cố sống, cố tồn tại bên nhau để khiến cho nhau mệt mỏi? Vì các con ư? không đúng.

Các con cũng có vui nổi không khi chứng kiến bố mẹ cãi nhau và những cuộc chiến kéo dài như vậy.  Có lẽ Nếu Bố , Mẹ. Mỗi người một nơi thì các con chỉ mất công chạy đi chạy lại. Nhưng ít nhất các con không phải chứng kiến cảnh cãi nhau mệt mỏi rồi không biết phải đứng về phía ai

Mẹ tức bố sáng nay mẹ rơi nước mắt, khi ngồi máy tính mẹ đã khóc òa lên mẹ để cho mình nhẹ lòng hơn, để nguôi đi cơn giận và không còn ấm ức

Giờ tâm trí mẹ đã bình tĩnh hơn rất nhiều, không còn u uất hay nặng nề 

Mẹ ngồi trước máy, viết những dòng này, để các con đọc và hiểu những suy nghĩ và mong muốn của mẹ mà không phải nói quá nhiều , 

Cuộc hôn nhân của mẹ và bố. Mẹ không nói nhiều chắc các con cũng hiểu

Giữa bố và mẹ có cái gì đó không hợp nhau. Dẫn đến không hiểu nhau, không chiều được nhau 

Hơn 20 năm mẹ đã cố ngồi để nói chuyện nhẹ nhàng xem vẫn đề ở đâu: 

  • Bố cần mẹ làm được như ý bố,  Lo toan cho gia đình từ lúc mới lấy, bố muốn mẹ kiếm tiền lo chi tiêu cho gia đình và nội trợ việc nhà trông nom các con, còn bố ra ngoài lo kinh tế, Nhưng mẹ đã không làm nổi cái gì trong mắt bố. 
  • Còn mẹ. Nghĩ mình lấy chồng để chia sẻ cảm xúc, để cùng cố gắng, nhưng lấy vào rồi, mẹ cũng không cảm nhận được bất cứ sự chia sẻ nào mà mẹ chỉ nhận lại sự coi thường và kiểm soát

Mẹ không muốn kết tội một ai, vì ai cũng có cái lý do đúng của họ, nhưng mẹ muốn các con hiểu 

Một người phụ nữ, kết hôn không phải đi lấy một kiểm soát viên hay một nhà lãnh đạo để kiểm soát hay điều khiển cuộc đời mình, mẹ cũng không phải lấy về để có chồng chả sợ ế, Mẹ kết hôn chỉ vì cần một người có thể chia sẻ cảm xúc tủi hờn vui buồn trong cuộc sống

Và mẹ kết hôn lấy bố chỉ muốn điều đó thôi (có lúc mẹ nghĩ điều mẹ muốn nó đơn giản đến mức kỳ lạ nhưng tại sao không thể tìm được ở chồng mình)

  • Không cần chồng giàu
  • Không cần chồng giỏi
  • Chả cần đẹp 
  • Cũng không bắt chồng phải đưa tiền hay cáu gắt chửi chồng vì không cho tiền
  • Không tạo áp lực cho chồng để chồng tự quyết định làm kinh tế để chồng có thể tiến thủ

Chỉ cần một người trò chuyện được, biết chia sẻ vui buồn những lúc nắng mưa, biết vui vẻ, biết cười, để cuộc sống bớt đi những mệt mỏi áp lực ngoài xã hội. Vậy tại sao lại khó vậy

Mẹ vẫn tự đặt câu hỏi: Mẹ tự hào nhất điều gì khi nói về Bố thì đây là điều mẹ có thể nói.

Gần đây Bố nấu cơm cho mẹ ăn Sáng, Tối Từ khi mẹ đi hà nội về tháng 11/2024 năm ngoái đến giờ, Chăm vào bếp nấu cơm hơn

Cả cuộc đời làm để xây nhà cửa cho bản thân, gia đình nhỏ của mình sống, là người đàn ông chỉn chu không xa ngã

Lý do gì khiến mẹ rơi nước mắt khi nghĩ về Bố.

Lần đầu tiên mẹ còn nhớ, Mẹ chửa con gái đầu khi đó còn sống trong nhà nội cũ mẹ bảo bố cho tiền mua thức ăn gì đó, Bố bảo mẹ, Cái loại không biết Làm cái gì chỉ biết loanh quanh ở nhà nuôi mấy con vớ vẩn thối hoắc cả nhà. Lúc ấy mẹ có nuôi mấy con gà

Lần thứ 2: Trong lúc cãi nhau Bố nói ( Cái Hoa còn không biết có phải là con tôi không, Và mẹ đã tức giận nói nó không phải là con anh, anh không đủ tư cách làm bố nó ) Lý do Bố nói vậy là vì trước hôn nhân mẹ đã cho bố QHTD trước hôn nhân, 

Lần thứ 3: Năm 2009 Mẹ có mang thai ngoài kế hoạch, Lúc ấy Bố đưa mẹ đi bỏ cái thai ấy, Về nhà tâm lý mẹ cũng đã bất ổn

Lần thứ 4: Mẹ đi học về buổi trưa bố gọi điện bảo mẹ trên đường về lấy hàng, mẹ không lấy, về nhà mẹ thấy Bố ngồi uống rượu cùng Mấy bạn rượu, cơm chưa nấu, đậu chưa rán, mẹ đứng rán đậu vừa nói được mấy câu bố cầm cái dép ném thẳng vào mặt mẹ, chảo có mỡ rơi xuống ven bếp may không bắn vào mặt mẹ

Lần thứ 5: Năm 2012 Mẹ mang thai con gái Bố mẹ quyết định bỏ, mẹ một mình với cái thai hơn 3 tháng ra trạm y tế. Khi về nhà bố cũng chả hỏi han động viên được câu nào còn nói đi bỏ cũng như đi đái chứ làm gì. Thực sự mẹ nghĩ nhiều trành trầm uất và tủi thân thi thoảng vẫn âm thầm khóc khi nghĩ về điều đó

Lần thứ 6: Mẹ đã nghĩ mình sinh con trai sẽ cân bằng được tâm lý trọng nam khinh nữ của chồng mình và để cứu vãn cuộc hôn nhân, mẹ mang thai 2013 bác sỹ nói con gái, lần này mẹ quyết tâm, trai gái cũng sinh ra, nếu phải li hôn nuôi con một mình mẹ cũng sẽ làm, Tâm lý rơi vào tình trạng tột cùng của tuyệt vọng khi mang thai con thứ 3, công việc sự nghiệp bị mất, cán bộ nguồn của nhà nước cũng kg được, Bí thư đang làm cũng mất, Vợ chồng cãi nhau coi như hôn nhân không thể cứu vãn. Mẹ đã quyết tâm đánh đổi sự nghiệp để sinh đứa con thứ 3. Mẹ nhớ như in có buổi 2 vợ chồng nằm trên giường nói vài câu bố đạp mẹ lăn xuống đất trong khi bụng chửa đc 5 tháng, rồi mẹ siêu âm lần 2 bác sỹ nói con trai, từ lúc đó mẹ nghĩ đây là người đàn ông trụ cột gia đình của mẹ, lớn lên sẽ thay thế người đàn ông cũ là trụ cột gia đình 

Lần thứ 7: Khách hàng ra nhà mình nói với mẹ là không được cho chồng họ uống rượu ở quán nhà mình, Bố về mẹ cũng nói lại y như vậy anh đừng chứa chấp. Bố quát mẹ Nhà của tao đất của tao, tao thách mày ra làm gì trên đất của tao

Lần thứ 8: Buổi chưa Mẹ chờ bố kg thấy về ăn cơm mẹ đã ăn cơm trước rồi bảo các con ở nhà để tranh thủ đi cắt đỗ dưới đồng miêng. Bố cùng bạn rượu là anh Tiến Nho đi uống rượu về và mua đc cái quần đùi gì đó. Nhưng bố đã đi xe xuốngTận đồng miêng, ruộng trồng đỗ nhà mình. Bố vào tận ruồng xách tai mẹ đòi lôi về. Bố nói mẹ giữa đồng, mày về nhà mày mà ăn, mày ăn gì trên đất nhà tao. Mày bỏ chồng bỏ con để mày đi, Mẹ thấy xấu hổ về bố nên cũng bỏ đỗ ở ruộng đi về nhà, về nhà bố còn xúc phạm mẹ, Nói Cái loại mày chỉ đi làm đĩ cho tao chứ vợ con gì mày. Rồi bắt mẹ lên xe để lai vào bà ngoại. Mẹ đã kg cần bố lai và tự đi vào bà ngoại ngủ mất mấy ngày đêm, đêm nào nằm ngủ cùng bà ngoại mẹ cũng khóc

Lần thứ 9: Nhà Lắp đồng hồ điện nước, Mẹ dùng tiền của mẹ trả tiền lắp đồng hồ, Tới khi lắp xong cụm trưởng gọi sang lấy hồ sơ và trả tiền thừa, hơn 100k, mẹ sang cầm về. Bố nói mẹ Cái loại ngu không biết nói gì để người ta thích làm gì cũng làm theo nhìn thấy được mấy đồng tiền thừa hoa mắt lên tham cầm về, nói dai dẳng hơn tháng trời cuối cùng mẹ phải gọi ông nội ra và các bác ra nói hộ mẹ xem mẹ làm đúng hay sai, 

Lần thứ 10: Mẹ thiếu nợ bố phải trả tiền. Bố mẹ cãi nhau, Bố Lấy hết sức đè mẹ ra để tát, sau đó còn gọi điện cho các con để các con xem đó, và cũng là lần mẹ quết định rời nhà ra hà nội thuê nhà

Còn nhiều lần khác Bố uống rượu xong nói mẹ cả đêm, mẹ kg chịu nổi ra sân ngồi Bố cũng đi theo ra để nói, Chả biết bao nhiêu lần cãi nhau bố vung tay tát mẹ

Nếu hỏi điều gì mỗi khi nhắc đến đến bố khiến mẹ rơi nước mắt. Đó chính là bạo lực tinh thần và bạo lực thể chất nếu vợ phản kháng mạnh. Lấy thịt đè người không cần đúng sai chỉ cần  (Mày thích to mồm tinh tướng để tao cho mày to mồm tinh tướng)

Điều gì khiến mẹ không muốn chia sẻ với những người xung quanh

Khi gia đình có chuyện Bố mẹ cãi nhau, bố uống rượu là nói nhiều mất kiểm soát, đã vậy hay có rượu , mà toàn là anh em, với chau, họ thấy vợ chồng bất hòa nát rượu nhưng họ vẫn ra uống và họ thờ ơ như chẳng có gì xảy ra

Mẹ có đang sai khi cố duy trì cuộc hôn nhân này không?

Lúc đầu mẹ nghĩ chắc chưa hiểu nhau thì mình ít lời đi không cãi nhau nữa, nhưng càng không cãi nhau càng im lặng thì lại càng không hiểu nhau, mà cứ ngồi nói chuyện là cãi nhau

Mỗi lần cãi nhau xong mẹ thấy mình càng tổn thương nhiều hơn thì bố lại thờ ơ nói, Đó là cái hạn của mẹ

Mẹ nghĩ đẻ ra con trai cân bằng gia đình Bố sẽ đỡ hơn, nhưng bố lại thể hiện việc bênh con trai nhiều hơn con gái 

Mẹ sợ li hôn sớm, đứa nào ở với bố mà cứ suốt nghe bố kiểm soát tâm lý thế này thế kia, Thì tâm lý sẽ bất ổn, sống khép mình thì không được, Nếu còn mẹ ở nhà, thi thoảng trò chuyện với các con, hỏi han dù là những câu bình thường trong cuộc sống con ăn cơm chưa, đi học hôm nay thế nào, cũng là một cách để con cảm được sự bình yên khi có mẹ, Mẹ đã cố đứa con thứ nhất , con thứ 2, rồi con thứ 3, Thấm thoắt đã hơn 20 năm, các con gái mẹ đã lớn đã học xong ra trường tự kiếm được tiền tự nuôi thân, Ra xã hội rồi dù xã hội lắm bon chen nhưng các con có thể tự biết cách bảo vệ mình

Con trai của mẹ, dù chưa lớn hẳn nhưng mẹ còn lo, nó bị nghe quát mắng nhiều, nó sẽ không dám trải lòng, không mở lòng với mọi người xung quanh, với bố, với mẹ, vì sợ sai, vì sợ mắng, nó sẽ không thể tự chủ, không dám quyết, thương con không đúng cách cứ chăm cho nó không để nó tự ăn tự làm việc nhỏ, nó sẽ không biết làm, không có ý chí phấn đấu vì được cung cấp đầy đủ, nó cũng không dám làm vì sợ sai sợ bị mắng

Mẹ chỉ sợ như vậy thôi. Còn 2 con gái, khi mẹ nghe các con nói chuyện mẹ đã hiểu các con lớn hết rôi,

Mẹ cứ Đặt câu hỏi rồi lại chảy nước mắt

1. Tại sao bố nói chuyện với người ngoài nhẹ nhàng tình cảm được còn nói với mẹ thì kg?

                Vì mẹ không mang tiền đến cho bố? ( Nếu vì lý do đó, mẹ cũng muốn là người ngoài không liên quan gì nữa để bố khỏi vướng bịu vì mẹ ) đỡ cả 2 mệt mỏi

2. Tại sao người ngoài không phải nghe những lời khó nghe, chịu sự dằn vặt về tinh thần, người ngoài không phải hứng chịu thói hư tật xấu của bố như ném dép vào mặt, bị bố đánh. mà mẹ lại phải chịu

                Vì mẹ mang danh là vợ, (Vợ lấy về không phải là người thân đáng quý đáng phải tôn trọng giữ gìn hơn bất cứ mối quan hệ nào chứ sao vợ lấy về để ném hết thói hư tật xấu vào mặt vợ để bắt vợ phải hứng hết ).  Mẹ lấy chồng để có người chia sẻ vui buồn chứ mẹ đâu phải thùng rác để bố tùy tiện ném hết thói hư tật xấu vào đây

3. Tại sao lúc còn trẻ làm được sống vui vẻ với người ngoài, rượu chè coi bạn bè mối quan hệ làm ăn, đối tác là trên hết coi thường vợ, Thì tại sao lúc có tuổi mắt mờ bệnh tật lại đòi hỏi vợ phải chú ý quan tâm tới mình lên trên hết.

Con người thường lạ lùng là người thân bên mình thì cứ bắt phải hiểu, phải thông cảm, nhưng lại không biết trân trọng và gìn giữ mối quan hệ, ăn nói tùy tiện cứ làm tổn thương hết lần này đến lần khác, xong lại muốn đối phương phải hiểu, phải thông cảm, cái giọng nó thế, mắt mờ, chân chậm. Người ngoài còn không chấp nhận được chứ bảo gì người thân, không phải cứ có một chút mối quan hệ máu mủ hay vợ chồng mà bắt đối phương phải hiểu phải thông cảm 

Nghĩ đến nát óc mẹ vẫn không hiểu tại sao... 

MẸ MUỐN DỪNG CÁC CUỘC XUNG ĐỘT LẠI VÀ NHỮNG ĐIỀU VÔ LÝ MÀ MÌNH PHẢI CHỊU BAO NĂM QUA LẠI 

Nếu mẹ im lặng nhìn, Bố cứ nghĩ mình đúng và ngày càng thể hiện việc quát nạt người khác là cái quyền của mình

Nếu mà nói lại thì 2 vợ chồng cãi nhau và đều mệt mỏi, các con cũng mệt mỏi

Mẹ nghĩ tới phương Án Sống ly thân, Mẹ thuê nhà bên Ngoài mẹ sống

  • Thứ Nhất: Bố mẹ không trạm mặt nhau, không làm ảnh hưởng tới nhau
  • Thứ 2: Các con không phải nghe bố mẹ cãi nhau 
  • Thứ 3: Nếu sau thời gian li thân Bố Mẹ nhận thấy CUỘC SÓNG CỦA CẢ 2 nhẹ nhàng hơn thì sẽ quyết định ly hôn sau
  • Thứ 4: Các con sẽ phải đi lại vất vả hơn khi phải quan tâm cả bố và mẹ mỗi người đang một nơi, Nhưng mẹ sẽ cố gắng để các con không phải bận tâm nhiều yên tâm công tác 
  • Thứ 5: Mẹ và các con quan tâm tới em nhiều hơn để hỗ trợ nó học tập và để nó cảm nhận được mẹ và các chị vẫn luôn bên cạnh động viên cho nó để nó biết tự chủ và làm chủ các quyết định, mạnh dạn nói chuyện chia sẻ và dám làm những việc mình có thể sáng tạo, vì mẹ không muốn nó cứ bị nghe quát nhiều sợ sai sợ mắng rồi kg dám tự quyết cái gì, cũng không chủ động đc cái gì 
2 ĐỨA ĐỌC XONG RỒI CHO MẸ Ý KIẾN GÓP Ý XEM CÓ NÊN LÀM NHƯ VẬY KHÔNG